| Tổng quan về Đà Lạt | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
|
Khi
Thế chiến thứ hai bùng nổ, các viên chức Pháp không có khả năng trở về
quê hương nên đổ xô lên Đà Lạt nghỉ mát. Dân số tăng nhanh trong thời
kỳ này: 13.000 người năm 1940, 20.000 người (1942) và lên đến 25.000 người năm 1944. Trong thời gian kháng chiến 9 năm (1945-1954)
dân số Đà Lạt chựng lại ở vào khoảng 25.000 người. Vào cuối năm 1954
dân số tăng lên đến 52.000 người và giữa năm 1955 là 53.390 người do
người dân miền Bắc di cư vào Nam. Từ đấy dân số Đà Lạt tăng 73.290
người vào năm 1965, 89.656 người (1970) và đến năm 1982 dân số Đà Lạt đã vượt qua con số 100.000 người. Năm 1999, dân số Đà Lạt là 129.400 người. Thành phần dân tộc
(Theo tài liệu Tổng điều tra dân số lần thứ II, ngày 1 tháng 4 năm 1989 của Ban chỉ đạo điều tra dân số TP. Đà Lạt) Kinh
tế Đà Lạt có thế mạnh về du lịch, trồng hoa và rau. Phần lớn diện tích
trồng hoa chuyên nghiệp của tỉnh Lâm Đồng tập trung tại Đà Lạt. Tổng
cộng diện tích canh tác nông nghiệp của Đà Lạt vào khoảng 9.978 ha. Sản
lượng rau hằng năm vào khoảng 170.000 tấn, trong đó có 35.000 tấn được
xuất khẩu sang các nước Đông Bắc châu Á và ASEAN. Sản lượng hoa Đà Lạt hằng năm vào khoảng 540 triệu cành, trong đó xuất khẩu vào khoảng 33,3 triệu cành hoa. (Nguồn: [2]). "Tòa nhà" đầu tiên ở Đà Lạt là một đồn binh lợp lá vào năm 1898, tiếp theo đó là nhà bằng gỗ lợp tôn của viên công sứ Pháp năm 1900. Hotel du Lacmở cửa vào năm 1907. Năm 1916người Pháp cho xây dựng thêm Hotel du Langbian Palace. ([3]). Đà Lạt thật sự trở thành thành phố khi người Pháp xây dựng thành phố theo đồ án thiết kế tổng thể của kiến trúc sư Ernest Hébrard. Năm 1933 kiến trúc sư Pineau trình bày một công trình nghiên cứu chỉnh trang và mở rộng Đà Lạt. Đến năm 1940
kiến trúc sư Mondet thiết lập một đồ án mới, quay về với ý tưởng của
Hébrard là bố trí các khu vực hành chánh và dân cư quanh hồ. Thế nhưng
dự án này không được duyệt. Đà
Lạt có nhiều công trình xây dựng đặc sắc, phần nhiều mang đặc trưng của
kiến trúc kiểu Pháp. Trong thời gian vừa qua toàn cảnh kiến trúc đô thị
của thành phố Đà Lạt đã bị phá vỡ vì xây dựng thiếu quy hoạch đồng bộ,
lấn chiếm làm nhà ở và cơi nới, xây cất vô lối ngay trong biệt thự. Nếu
so với nhiều thành phố khác trong cả nước, Đà Lạt vẫn là một thành phố
trẻ, nhưng đó lại là một thành phố có đồ án thiết kế theo kiểu cách
phương Tây. Đà Lạt trước kia là một thành phố do người Pháp xây dựng
cho người Pháp, và các đồ án thiết kế đều phải do Phủ toàn quyền quyết
định, các kỹ sư, kiến trúc sư, các đoàn lên Đà Lạt nghiên cứu về việc
chỉnh trang, xây dựng đều được tuyển chọn kỹ lưỡng và nhất thiết phải
có trình độ chuyên môn giỏi. Trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt Trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt (trước kia là trường Grand Lycée Yersin) là kiến trúc được Hội Kiến trúc sư thế giới(UIA) công nhận là một trong số 1.000 công trình xây dựng độc đáo của thế giới trong thế kỷ 20. Trường được người Pháp thành lập năm 1927, do kiến trúc sư Moncet thiết kế và chỉ đạo xây dựng, dành cho con em người Pháp và một số gia đình người Việt giàu có. Năm 1932trường Petit Lycée Dalat được đổi tên thành Grand Lycée de Dalatvà đến năm 1935trường có tên là Lycée Yersin để tưởng niệm bác sĩ Alexandre Yersin. Dãy lớp học được xây hình vòng cung, gạch xây trường là gạch trần đỏ được chở từ châu Âusang, mái được lợp bằng ngói làm từ nước Pháp.
Hiện nay các tấm ngói lợp đã được thay thế do các tấm ngói cũ đã không
còn sử dụng được nữa. Điểm nhấn của dãy nhà hình vòng cung là tháp
chuông. Phía bên ngoài tháp chuông trước đây có 1 đồng hồ nhưng có lẽ
đã bị tháo dỡ, du khách chỉ có thể thấy vết tích của chiếc đồng hồ lớn
còn in lại trên nền gạch. Bên trên tháp chuông cũng không còn chuông do
có lẽ đã bị tháo dỡ trong thời chế độ cũ. Ngôi chợ đầu tiên của Đà Lạt được xây vào năm 1929. Chợ được xây bằng cây, lợp mái tôn, vì thế mà còn được gọi là "Chợ Cây". Năm 1931"Chợ Cây" bị cháy rụi, đến năm 1937
Công ty SIDEC xây dựng một ngôi chợ mới thay thế "Chợ Cây" (nay là rạp
3/4. Ngoài bưu điện Đà Lạt, rạp 3/4 cũng được xem là 1 tâm điểm của
thành phố). Chợ Đà Lạt ngày nay (trước đây gọi là chợ mới) được khởi công xây dựng vào năm 1958 trên 1 thung lũng sình lầy ngay dưới chân đồi của chợ cũ, do kiến trúc sư Nguyễn Duy Đức thiết kế. Sau khi ở nước ngoài về, kiến trúc sư Ngô Viết Thụ có tham gia chỉnh trang về quy hoạch và kiến trúc. Chợ được hoàn thành vào năm 1960, là một trong những ngôi chợ lầu đầu tiên ở Việt Nam. Năm 1993, nhân dịp kỷ niệm 100 nam tìm ra Đà Lạt, chợ đã được khởi công cải tạo nâng cấp. Ga Đà Lạt
cho đến nay là ga duy nhất của Việt Nam được công nhận là di tích lịch
sử văn hóa quốc gia. Nhà ga được kiến trúc sư người Pháp Moncet cùng
với đồng nghiệp là Revenron thiết kế và lãnh đạo thi công. Công trình
khởi công năm 1932đến năm 1936thì hoàn thành. Các kiến trúc sư đã thể hiện hình tượng dãy núi Langbian qua 3 vòm mái của nhà ga. Tuyến đường sắt từ Đà Lạt đi Tháp Chàm (Phan Rang)
đã là tuyến đường sắt răng cưa duy nhất của Việt Nam từ trước đến nay.
Rất tiếc là hệ thống răng cưa này đã bị tháo dỡ bán sắt vụn gần hết sau
năm 1975. Cây cầu sắt dành cho tuyến tàu hỏa bắt qua sông Đa Nhim tại địa phận thị xã Dran
cũng đã được chính quyền địa phương quyết định tháo dỡ vào năm 2004. Ga
Đà Lạt hiện nay chỉ còn một chiếc đầu máy xe hỏa hơi nước chạy bằng
than củi, 2 chiếc khác đã được Bảo tàng Xe lửa Thụy Sĩmua lại. Ga Đà Lạt hiện nay là điểm tham quan du lịch, hằng ngày có các chuyến tàu chở du khách đi từ ga đến Trại Mát. Thiền viện và chùa
|
||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| [Trở về] | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||